Sống ở Hà Nội

Nếu vội, hãy đi từ hôm qua!

Hoàng Minh Trí
ANTD.VN - Tôi chào đời khi tròn 7 tháng trong bụng mẹ vào sáng hè nóng nực tháng 7 năm 1979 theo một cách không bình thường. Cụ thể là mẹ tôi bị một ông lạng quạng say đâm thẳng xe đạp vào người bên bờ hồ Hoàn Kiếm nên đã chuyển dạ sớm. Bố tôi làm ca đêm ở nhà máy khóa Việt-Tiệp bên Đông Anh. Ông coi tử vi rất giỏi nhưng hôm đó ông đã không thể đoán được con trai mình ra đời sớm một cách đầy bất trắc như vậy. 
Thong thả phố phường Hà Nội

Thong thả phố phường Hà Nội

Biết nhường nhịn như phản xạ hít thở

Mẹ tôi hay kể chuyện xưa như vậy khi tôi còn nhỏ nằm lên đùi bà mỗi buổi tối mùa đông. Nếu ai đó nói những câu chuyện cũ đậm ký ức điều chỉnh được hành vi thì tôi luôn tin điều đó.

Đi ra đường từ bé tôi nhìn thấy phụ nữ mang thai là đứng xa xa, lớn lên đi xe máy lẫn ô tô luôn giữ khoảng cách, cách vài mét, tôi sợ làm tổn thương họ, tôi lo lắng liệu nếu cô ấy cũng sinh em bé sớm như mẹ tôi thì liệu đứa bé có còi cọc, hay bị đau đầu, hay phải đi bệnh viện giống tôi hay không. 

Có một thời gian nhiều người hay nhắc vui nhau: “Hà Nội không vội được đâu”. Mấy chữ toen hoẻn đó ắt hẳn cũng đã từng làm nguội nhiều cái đầu nóng hừng hực ý chí chen lấn ở Thủ đô.

Có một thời gian nhiều người hay nhắc vui nhau: “Hà Nội không vội được đâu”. Mấy chữ toen hoẻn đó ắt hẳn cũng đã từng làm nguội nhiều cái đầu nóng hừng hực ý chí chen lấn ở Thủ đô.

Cho đến tận bây giờ tôi vẫn mong mọi người hãy biết nhường nhịn phụ nữ mang thai và trẻ em như một thứ phản xạ hít thở tự nhiên, dù đó là thứ văn hóa hay hành vi phải làm mà bận rộn bon chen cuộc sống đang khiến người đời mai một.  

Bạn tôi ở Đà Nẵng ra Hà Nội chơi, nó nhăn như khỉ mỗi lần đi ra đường, từ phố cổ cho đến đô thị mới thênh thang, bát ngát. Nó cằn nhằn: “Người ta đi xe ghê quá trời mày ơi, chen ghê quá trời, lấn làn dữ quá trời, còi như cha chết…”. Tất cả câu cảm thán đều nặng nề dè bỉu.

Tôi bảo: “Cằn nhằn ít thôi, nếu cho mày miêu tả về giao thông xứ này trong 4 chữ thì câu đó như thế nào”. Nó bảo 2 chữ được không và nó nói 2 chữ bậy lắm tôi không thể trích dẫn. 

Có đận tôi dừng đèn đỏ, đám đông nhẫn nại dưới nắng chang chang thì bỗng đâu có hai chị gái xinh đẹp bấm còi inh ỏi chen lên bằng được, í ới cũng dễ nghe: “Anh ơi đi lên cho em qua nhờ cái”. Tôi nhường nhưng ông già phía trước thì không, ông mắng yêu một câu mà tôi cười khùng khục: “Hai cái con này vội thế thì sao không đi từ hôm qua đi”.

Sự vội vã sốt ruột là một thứ biểu hiện tâm lý rất buồn cười, đến xếp hàng lên máy bay họ cũng chen bằng được. Có lần ngoài sân bay Nội Bài, tôi không chịu nổi một vị đang hùng hục ủn liền nói: “Chú nhanh lên, máy bay nó sắp bay rồi đấy”. Thật buồn, ông chú tưởng thật kéo xềnh xệch vali đẩy băng cả dãy người. Cũng may ông không lái xe hơi. 

Có một thời gian các anh lái taxi hay dán đuôi xe decal “Hà Nội không vội được đâu”. Đây có lẽ là một câu châm ngôn hiện đại vô cùng chuẩn xác, nếu có cuộc bình chọn qua tin nhắn công bằng thì tác giả của nó ắt đoạt giải cao nhất. Nó vừa hài vừa đủ miêu tả một thứ bi quan dịch chuyển ngoài đường. Tôi tin mấy chữ toen hoẻn đó ắt hẳn cũng đã từng làm nguội nhiều cái đầu nóng hừng hực ý chí chen lấn ở Thủ đô. 

Hà Nội vẫn đẹp!

Tất nhiên Hà Nội vẫn đẹp, tôi thích đi lang thang đêm, có lẽ chỉ khi ấy nó mới nhang nhác giống Hà Nội xa xưa yên bình thời thập kỷ 1980. Tôi đi không chán lướt qua những con phố cổ quen thuộc, ẩm ướt, tối om và có mùi tuổi thơ. Dọc phố Hàng Bông, Phùng Hưng… nơi tôi nhấp nhổm tập đi xe đạp năm lớp 1 thậm chí còn nghe rõ tiếng xích lách cách bên dưới chân một cách khoái trá. 

Vài ngôi nhà vẫn còn nguyên xi như thời ấy và chúng ta phải sống với sự thật, với sự lộn xộn trong cái đô thị mới hiện đại. Trẻ con phố cổ không còn cơ hội tập xe đạp ngoài phố nữa bởi để con trẻ đạp xe ngoài đường thời buổi này mạo hiểm hơn cả người lớn đi tham quan chiến trường Syria. Chúng được đền bù thỏa đáng bằng sự lo âu bao bọc của cha mẹ và iPad cài chặt trò chơi trên tay cả mùa hè lay lắt có tiếng ve sầu. 

Nhà tôi chuyển về Thụy Khuê - Bưởi được gần 20 năm, con phố cũ này giờ cũng lừng lững các tòa tháp chung cư chật người và xe. Mỗi buổi sáng cái tên con đường này được nhắc đi nhắc lại trên kênh VOV Giao thông quốc gia bởi ùn tắc, có những chiếc xe hơi đẹp lóng lánh chui ra từ khu chung cư cao cấp cắt ngang dòng xe nhẫn nại nhích từng centimet.

Nếu lỡ có anh công an phường ra nhắc chuyển hướng theo dòng giao thông cho phù hợp, họ còn giương mắt kéo kính xuống cãi nhau tay đôi. Đã từ lâu trên báo chí lẫn văn đàn người ta không dám nói đến chữ “người Hà Nội” và được uyển chuyển thay thế bằng “người sống ở Hà Nội”, một kiểu cách hai mang hiểu thế nào cũng được, đỡ bị bắt bẻ “người Hà Nội chúng tôi không hành xử thế”.

Tất nhiên Hà Nội vẫn long lanh đẹp trong những ký ức và để tốt hơn nữa, trong những pano biểu ngữ giăng khắp nơi tuyên truyền về văn hóa giao thông Hà Nội có lẽ cần biên soạn thêm vài chục ý, ví dụ “Nhường đường cho phụ nữ mang thai”, “Nếu bạn vội, hãy đi từ hôm qua”… 

Lời Tòa soạn

Tác giả Hoàng Minh Trí

Tác giả Hoàng Minh Trí

Nổi danh trên mạng từ vài năm nay với nickname Cu Trí, mỗi bài viết mà tác giả Hoàng Minh Trí viết ra nhận được cả nghìn lượt like (thích) và chia sẻ. An ninh Thủ đô trân trọng giới thiệu với bạn đọc những góc nhìn thú vị của tác giả Hoàng Minh Trí về câu chuyện giao thông ở Hà Nội.

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC